Xây dựng - kiến trúc

Linh hồn ngôi nhà nằm trong bàn tay phụ nữ

Cánh cổng gỗ bạc màu xưa cũ mở ra một không gian cố tích. Ngôi nhà hình chữ L nằm lọt thỏm giữa một vườn cây nhiệt đới, những bậc thềm xưa kéo dài phủ đầy hoa cỏ. Phòng khách nối liền với bếp, bàn ăn, tạo thành một không gian mở đáng yêu tràn đầy nữ tính.

linh hon ngoi nha nam trong ban tay nguoi phu nu
Hơi ấm của mùa Noel dường như vẫn phủ đầy toàn bộ không gian nơi đây, sắc đỏ trên những chiếc khăn trải bàn, những quả tinh cầu lộng lẫy, hoà lẫn màu xanh duyên dáng của lá thông, tạo nên vẻ sống động vừa thuần khiết, vừa kiêu sa cho phong cách Art Deco…

Lối sống xanh và kiến trúc xanh có vẻ đã thấm đượm trong từng ngóc ngách của ngôi nhà anh ở?

Ở thành phố, nếu có điều kiện mua được khu đất khoảng 300m2 xây nhà, ai chẳng muốn có một khu vườn yên tĩnh, để tránh cái ồn ào, khói bụi và khói xăng. Khoảng thời gian tuyệt vời nhất trong ngày với tôi là buổi sáng thức dậy, ngồi thật yên trên những bậc thềm này, để thư thả ngắm nắng nhẹ nhẹ lên từ những khóm hoa. Lúc đó, tôi thấy mình tràn đầy năng lượng. Hai đứa con tôi là Bim và Tina thì rất thích bơi lội. Năm, sáu tuổi là các cháu đã biết bơi. Bây giờ thì có thể lặn biển nữa. Tôi tập cho các cháu thói quen đi du lịch một mình, để có thể chủ động ứng phó với cuộc sống. Tina thì mỗi lần ra biển là tự mình lo chuẩn bị đồ lặn, đồ bơi, còn Bim dù mới chín tuổi, nhưng đã đi “du lịch bụi” lần đầu tiên một mình vô rừng Nam Cát Tiên, cũng có bị vắt cắn, bị trầy xước chút đỉnh, nhưng chẳng sao, về thấy con rắn rỏi hẳn lên, da dẻ đen thui, rắn chắc, rất OK.

Anh đã tạo dựng khá nhiều không gian sống đẹp và tinh tế cho riêng mình, ngôi nhà nào mà anh nhớ nhất?

Mỗi ngôi nhà là một kỷ niệm, một dấu ấn sâu đậm của tình yêu. Ngày nhỏ, sống trong ngôi nhà chật chội, đông anh em, nhưng lúc nào cũng ấm áp tình thương yêu của gia đình. Khi có gia đình, dù ở đâu, chúng tôi cũng cố gắng tạo dựng một không gian đầm ấm và trong lành, có thiên nhiên bên ngoài, bãi cỏ và những hàng cây, có bàn thờ tổ tiên trang trọng để nhắc nhớ cho con cháu về dòng tộc, nền nếp gia phong. Nhưng với riêng tôi, ngôi nhà chỉ thực sự có hồn khi có bàn tay người phụ nữ. Một tay cô ấy lo hết, mọi điều cô ấy làm đều đẹp, đều tốt. Hồng, vợ tôi, rất chu đáo, tinh tế, tỉ mỉ đến từng chi tiết, và có gu thẩm mỹ rất cao.

Là người kinh doanh ẩm thực đươc biết đến với chuỗi nhà hàng Ngon, vậy anh có thường ăn cơm nhà không? Món ăn nào anh thích nhất?

Nhà tôi ai cũng có “tâm hồn ăn uống”. Một tuần có bảy ngày, thì năm ngày tôi ăn cơm ở nhà. Vợ tôi nấu bếp rất ngon, những “menu” mà cô ấy dành cho gia đình gần như là những món ăn thuần Việt, nhưng pha trộn giữa món Bắc và món Nam: Canh khoai mỡ + dưa mắm + tôm xóc tỏi + cá khô; hay canh cua rau đay + dưa cà; canh khổ qua dồn thịt + sườn nướng xả… Mỗi ngày ăn gì, uống trái cây gì, cắm hoa gì đều được Hồng chăm sóc chu đáo. Bạn bè đến nhà lúc nào cũng được thết đãi món nước trái cây tươi như táo, ổi, bưởi, vừa đủ vitamin, vừa không tăng trọng (cười hạnh phúc). Cô ấy còn có biệt tài cắm hoa rất lạ, rất đẹp.

Hai người đều là doanh nhân, làm việc chung với nhau, làm thế nào để tránh được stress vì công việc quá bận rộn, làm thế nào để có thời gian dạy dỗ con cái, giữ gìn hạnh phúc gia đình?

Chúng tôi biết nhau, tôn trọng nhau lắm, nên không bị ảnh hưởng bởi công việc. Chúng tôi có quy định ngầm với nhau là sau 6 giờ tối, không bàn chuyện làm ăn. Nhiều người nói tôi… sợ vợ! Nhưng thực ra là mình nể trọng cô ấy. Cô ấy cũng là người dạy con rất nghiêm khắc, Tina là con gái, nên được mẹ rèn giũa cặn kẽ về nền nếp gia phong, giờ nào học đàn, giờ nào làm bài tập đều đâu đó rõ ràng. Dường như cô ấy có một sức mạnh nào đó mà chỉ cần nhìn một cái là con cái răm rắp liền, nhờ thế các con có một nền tảng kiến thức rất cơ bản. Còn tôi thì chủ trương với con là bạn, chơi mà học, học mà chơi, để có cách tiếp thu kiến thức nhanh. Học ở trường đời cũng là một cách học thú vị, đó là điều cần thiết với người làm doanh nhân, để từ ý tưởng, có thể tính ra suất đầu tư. Kiến thức nhà trường hiện nay rất thiếu thực tế, khiến cho nhiều em dù đạt bằng cấp cao, nhưng khi ra trường vẫn nửa thầy nửa thợ. Các con đi chơi, đi du lịch, đi lặn biển với tôi lúc nào cũng vui. Môi trường sống với không khí trong lành cũng cách giúp con nhanh nhạy, tiếp thu kiến thức tốt hơn.

Anh nghĩ gì về vai trò người đàn ông trong việc gìn giữ mái ấm của riêng mình?

Cơ bản nhất là người đàn ông phải có việc làm, có thu nhập ổn định, biết lo cho gia đình. Gia đình tôi có hai người cùng đi làm, phải hiểu và biết chia sẻ áp lực công việc, áp lực chăm sóc gia đình. Mỗi khi ai đó nóng giận thì người bạn đời phải biết im lặng, để tránh đụng độ, tranh cãi.

Linh hồn ngôi nhà nằm trong bàn tay phụ nữ

Anh coi trọng điều gì nhất?

Sự giản dị, chân thành. Có gì nói đó, sẽ không bao giờ sợ nói sai. Tôi là người lạc quan lắm, cười đùa suốt ngày. Khi mình vui và làm cho người khác vui, cuộc sống thật dễ chịu. Nhiều người nói tôi thời buổi khủng hoảng này mà sao thấy anh cười suốt, tôi nghĩ hầu hết doanh nhân Việt Nam đều xuất phát từ số không, nên dù có mất hết, thì mình vẫn còn kiến thức, còn công việc để sống, để nuôi gia đình, cứ nghĩ vậy là mình lạc quan thôi. Đến tuổi này rồi, mới thấm thía chân lý của ông bà: sức khoẻ là trên hết. Nhờ làm du lịch, đi bộ nhiều, leo núi nhiều, nên sức chịu đựng của mình cũng còn dẻo dai. Nhưng không vì thế mà ỷ lại. Phải tập thể dục, tập yoga mỗi ngày.

Không chỉ tạo ra một không gian sống xanh cho gia đình, anh chị còn mang không gian ấy, văn hoá ấy vào những sản phẩm kinh doanh của mình, để tạo nên những điểm đến văn hoá đẹp và thi vị cho Sài Gòn như “ngôi chợ Việt” của nhà hàng Ngon, resort trên sông của Thảo Điền Village?

Cuộc sống càng hiện đại, con người càng thèm cái cảm giác được lang thang trên những vỉa hè, góc chợ, thưởng thức những món ăn chân quê dân dã. Ăn không chỉ là thưởng thức, ăn còn là để nhớ, để tìm về những hoài niệm đẹp đẽ xa xưa. Tôi muốn tái hiện lại một không gian của chợ với chuỗi nhà hàng Ngon, để những o, những mệ, những chị từ khắp các chợ quê trẩy hội về, với những hương vị chỉ cần thoảng qua cũng đã xao lòng. Thật vui khi thấy những du khách trong và ngoài nước chen lẫn, cười nói xôn xao, xì xụp bên những tô bún bò, bún mắm. Dường như sức hấp dẫn của từng món ăn và cả vẻ mộc mạc của những bà bán hàng rong còn nguyên mùi bùn đất đã xoá nhoà mọi ranh giới…

Thảo Điền Village đã được du khách dành tặng bốn chữ “lịch sự và lãng mạn”. Đây là một resort bên sông kết hợp với spa, nhà hàng. Spa với thiết kế đặc trưng Việt Nam, những chiếc cột vuông, mái ngói liệt của xứ Huế, cảnh quan miền nhiệt đới. Nhà hàng Văn Miếu với quầy bar mở, tận hưởng toàn bộ gió và ánh sáng, khung cảnh nên thơ với tàu thuyền tấp nập của sông Sài Gòn. Đồ gỗ của Thảo Điền Village mang phong cách Art deco, tạo nên sự hài hoà giữa một cảnh quan rất phương Đông và nội thất tinh tế của phương Tây. Khách đến đây 80% là người nước ngoài, họ tỏ ra thích thú với một nơi nghỉ ngơi cuối tuần, có thể bơi lội thoả thích, vào spa, hoặc nằm dài phơi nắng, đọc sách thảnh thơi và ngắm sông Sài Gòn.

Linh hồn ngôi nhà nằm trong bàn tay phụ nữ
Linh hồn ngôi nhà nằm trong bàn tay phụ nữ
Linh hồn ngôi nhà nằm trong bàn tay phụ nữ
Linh hồn ngôi nhà nằm trong bàn tay phụ nữ
Linh hồn ngôi nhà nằm trong bàn tay phụ nữ

Một không gian trong lành. Đầm ấm bên trong và lãng mạn ở bên ngoài. Dương Tấn Hoài cho biết tất cả những sắp đặt, trang trí trong và ngoài ngôi nhà đều do vợ anh tự làm. Với anh, không gian lãng mạn và thư giãn mà anh thích nhất là buổi sáng ngôi bên bậc thềm ximăng với ly càphê, hay cùng bạn bè nhấm nháp một vài ly bia cũng ở bậc thềm này.